Trong thế giới hàng hiệu, bạn sử dụng quần áo phụ kiện như một thông điệp ngầm tới phía đối diện. Nói nhỏ nhé, tôi chả thấy gì khác biệt một trời một vực khi viết blog với quần jeans PT2000 và Levi's 522 (nhưng các cô em xinh tươi đang trộm nhìn anh thì một vực một trời hehehe). Không quá khi nói rằng, ta phải biết những tiêu chuẩn bất thành văn trước khi mua, còn không chỉ đốt tiền.
Quần Jeans thuở ban đầu dành cho đám đào vàng miệt Cựu-Kim-Sơn: Outlaw, Rebel, Bum, Drifter... sau tiến hóa dần cho phù hợp với đám thị dân cosmopolitan muốn nổi loạn, theo kiểu cố tài tử James Dean trong Rebel Without a Cause. Những vết rách rưới ngày xưa bây giờ là mốt. Vừa rồi tôi được tặng cái quần Levi's 501 lòi đầu gối, mà đắt hơn cái quần 522 lành lặn. Hỏi ra mới biết cái 501 làm thủ công. Diện vào là ta cố vớt vát chút dĩ vãng hoang sơ xứ Mỹ, để khỏi chết ngộp trong vòng xoáy hiện tại. Quần jeans là món phổ thông nhất, đại chúng nhất, nhưng cũng có vài qui tắc đơn giản. Quí ông quí cô nào muốn diện làm ơn cơi nới vòng ba, làm ơn săn chắc hai cặp giò. Có dân đào vàng nào mà như cây tre miễu đâu nhỉ?
Giải thích thêm cho sở thích Levi's và Converse phải hem ??? :)))
ReplyDeleteCó nhiều nhãn hiệu jeans cao cấp hơn Levi's nhiều nhưng chị vẫn thích Levi's. Levi's ở Mỹ rẻ rề, thường đợi sale thì khoảng $20-30 là có thể có một cái quần đẹp, hay có khi thậm chí chỉ cần $10 thôi; nhưng ở Úc, Levi's đã trở nên xa xỉ (đối với chị, tất nhiên) mất rồi, hic.
Công tư nẫn nộn :D
ReplyDelete